Ánh Trăng Trên Mặt Nước - Chap 71

Chap 71

Cả mùa Tết ngồi tìm lại cảm xúc viết truyện mà cũng chỉ được có 5 chap 69-73 thui, các tình iu thông cảm nhe.
Chúc các tình iu Năm mới phát lộc - Vạn sự như ý - Mã đáo thành công nheeee ㄟ(≧◇≦)ㄏ   o((>ω< ))o

⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎

“Chát” “Chát” “Chát” 

Ba cái tát đánh xuống má y, hai gò má sưng đỏ, hằn cả dấu tay.

- Ngươi vẫn còn nhớ đến quy tắc sao?

- Nô… biết tội… chủ nhân…

- Tội gì?

- Nô đã vi phạm quy tắc… “Trừ khi bị trói, cổ tay luôn phải cao hơn đỉnh đầu”… và… “Không được để trên cơ thể có dấu vết xấu xí khó chịu”.

- Cũng coi như là có nhớ. – Hắn vỗ vỗ bên má sưng đỏ rồi ra lệnh - Ngồi dậy.

- Vâng chủ nhân…

Thập Bát gượng người ngồi dậy, cảm giác vật ấy ở trong cơ thể y gồ ghề, lại lạnh lẽo – “Khó chịu… ư… đau quá…”

- Ngươi muốn nhanh hay chậm như thế nào, hôm nay ta cho phép ngươi tùy ý quyết định. Chỉ là trong đêm hôm nay ngươi phải xuất ra một lần thì mới kết thúc.

- Vâng… Đa tạ chủ nhân… đã cho phép…

Hiên Viên Cẩn khá tò mò liệu hôm nay bao lâu tên này sẽ xuất tinh? Từ trước đến nay chưa từng thấy hắn tự xuất tinh bao giờ, chỉ toàn là do tình cổ.

Cự vật của hắn cộng thêm ‘thứ đó’ đã to lên nhiều, còn những cục tròn gồ ghề đó nữa, liên tục cạ vào những vết xước trong thành bích hậu huyệt của y…

"Đau quá..." - Thập Bát nuốt nước mắt.

Thập Bát như cũ chống 2 tay ra sau lưng, bắt đầu nhấp hông thì hắn túm lấy tóc y kéo mạnh:

- Cúi mặt lại đây.

- A… vâng chủ nhân…

Thập Bát cẩn thận vén tóc của hắn ra, sau đó mới dám chống tay xuống phần nệm sau cổ hắn.

Tư thế này là y đã học được ở Diệp Chi Lâu, lần đầu tiên dùng tư thế này, hắn đã đẩy y bật ngửa ra phía sau, nói là do những lọn tóc bạc của y khiến hắn chướng mắt, và không cho y chống tay về phía trước nữa.

Nhớ đến lần đó, Thập Bát run rẩy với lấy sợi thắt lưng của áo choàng mà hắn đã ném ra ban nãy vẫn còn vất vưởng ở cạnh giường, buộc gọn lại những lọn tóc rồi mới tiếp tục.

Để đặt được hai bàn tay ở sau gáy hắn, hai cánh tay y phải duỗi hướng lên trên, như vậy thì y không thể dùng cánh tay làm điểm tựa để di chuyển, lại còn phải chú ý vì chỉ cần hơi trượt đi một tí thôi là cả cơ thể y sẽ nằm đè lên hắn, đây là cấm kỵ… Hai cánh tay đáng thương run rẩy không ngừng, cố gắng trụ vững cơ thể.

Khuôn mặt đỏ lừ của y kề sát với hắn, khoảng cách này đúng là chưa từng có bao giờ. Nhìn gần, cặp lông mày tinh tế, cái mũi cao cao, môi hồng nhỏ mím lại, đường nét khuôn mặt rõ ràng, cái tai nhỏ nhắn, đặc biệt là hàng mi ướt đẫm cùng đôi mắt xanh trong vắt kia, tất cả đều được hắn thu hết vào tầm mắt. Những lọn tóc cho dù được buộc lại rồi cũng vẫn lòa xòa chạm vào ngực hắn, khiến hắn ngứa ngáy nhộn nhạo trong lòng.

Tay của hắn dần dần không yên phận mà cạy mở miệng của y, lôi cái lưỡi nhỏ nhắn ra chơi đùa, lướt xuống nhũ hoa của y dùng hai ngón tay kẹp lại rồi lại dùng móng tay bấm xuống trên đầu nhũ hoa.

Sức lực của y bị phân tán không thể tập trung di chuyển eo được, đã vậy việc này còn không hề sung sướng tí nào, phân thân bị thương của y lại càng không thể ngẩng đầu dậy được. Thập Bát chỉ biết bất lực rơi nước mắt, y có thể sẽ phải giữ tư thế này cả một đêm mất…

Khoảng độ một khắc sau, Thập Bát vẫn không thể di chuyển hông được một lần nào, còn bàn tay của hắn thì cứ du tẩu khắp cơ thể, từ hai nhũ hoa, xuống phần bụng, rốn, phân thân, hai tiểu khỏa cầu, rồi lại xuống đến hậu huyện, cưỡng chế mở ra thêm một khe hở để nhét thêm ngón tay vào.

- Chủ nhân… hức… nô… không thể hầu hạ chủ nhân tận hứng… xin chủ nhân trừng phạt nô… hức… huhu…

Y mệt lắm rồi, thà là bị đánh roi rồi kết thúc sớm, chứ cứ để như thế này thì sớm muộn gì y cũng phải chịu phạt roi…

Hiên Viên Cẩn nhìn y, chẳng nói chẳng rằng lật người lại, Thập Bát bị áp chế xuống dưới giường, hạ thân bị động khiến cả cơ thể y cứ nảy lên.

Hiên Viên Cẩn nhìn y rồi thở dài, rút cự vật ra khỏi cơ thể y. Chán ghét cởi bỏ ra cái túi da bên trên đầy hạt to tròn đó rồi ném đi.

“Cái thứ này chỉ có để hành hạ người dưới thân thôi, chứ chả có tí hứng thú gì hết, đã vậy còn bí bách nữa. Vô dụng!”

- Được rồi, đã suy nghĩ xong chưa?

- Nô… rồi ạ… thưa chủ nhân…

Y chống tay ngồi dậy, nhặt lấy túi da đó đặt cẩn thận bên cạnh chiếc khay.

- Điều ước đầu tiên… nô… muốn được cùng chủ nhân… xem pháo hoa Giao Thừa ạ…

- Được.

- Thứ hai… thứ hai… nô… - Thập Bát ấp úng, sợ sệt.

- Chỉ cần không quá đáng, ta đều sẽ đáp ứng ngươi.

- Nô… muốn ngày mai được mặc đồ Tết… và được… ăn chung bàn… với chủ nhân…

- Được.

Thập Bát bất ngờ, không nghĩ là sẽ được chấp nhận dễ dàng như vậy. 

- Còn điều thứ ba?

- Điều ước thứ ba của nô… là… nô… mong chủ nhân cho phép… nô có thể chạm vào y phục của người…

Chính bởi vì điều này, vì y vô tình đụng vào y phục của hắn mà không biết bao nhiêu lần y đã phải chịu phạt trong thủy lao, chịu phạt roi, phạt xuân dược…

Ở phía bên này, Hiên Viên Cẩn lại khá là bất ngờ: “Chỉ mong được chạm vào y phục, không phải là chạm vào ‘ta’ sao?”

- Ha!

Hắn cười một tiếng, Thập Bát đã giật bắn mình dập đầu tạ lỗi:

- Nô… là nô không biết tự lượng sức mình… xin chủ nhân tha cho nô… nô không dám quá phận nữa…

Ba điều ước này của y, điều ước đầu tiên rất đơn giản, chỉ là ‘cùng xem’; đến điều ước thứ 2 lại là xin hắn hủy bỏ mệnh lệnh ban tối về việc mặc y phục “Đồ nữ hầu” vào ngày mai; điều ước thứ 3 đó là xin phép gỡ bỏ một phần “quy định”.

“Tên tiện nô này dám cả gan thăm dò ta sao?”

Suy nghĩ này của y khiến hắn rất không vui, nhưng mà tấm lưng run rẩy kia… lại khiến hắn mềm lòng…

Hiên Viên Cẩn nắm tóc y kéo lên, trả lời:

- Không phải từ trước đến giờ, chỉ cần ta vui vẻ, ta sẽ cho ngươi chạm vào “ta” sao?

Hắn thấy y nhắm nghiền hai mắt lại không dám nhìn hắn thì lại hất y nằm rạp xuống giường.

- Điều ước đó ta sẽ suy nghĩ, còn bây giờ thì nên tiếp tục rồi.

Hắn cầm lấy chén thuốc có ở trên bàn từ lúc nào không rõ, vẫn còn hơi nóng bốc lên, chắc là ở đó chưa quá lâu, ra lệnh:

- Cũng đã đến lúc tiếp tục uống thuốc rồi.

⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎

Mọi người ơi comment nhận xét để cổ vũ au nhé 😋

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ánh Trăng Trên Mặt Nước - Chap 68

Ánh Trăng Trên Mặt Nước - Chương 66

Ánh Trăng Trên Mặt Nước - Chương 61