Ánh Trăng Trên Mặt Nước - Chap 69
Chap 69
*Chuyện là bữa au đọc ở đâu đó quên rồi nói là chương gồm nhiều chap ấy nên nó dài, của au có chút xíu mà dùng chương thấy nó cũng kì kì á (⌐■_■)
Cả mùa Tết ngồi tìm lại cảm xúc viết truyện mà cũng chỉ được có 5 chap 69-73 thui, các tình iu thông cảm nhe.
Chúc các tình iu Năm mới phát lộc - Vạn sự như ý - Mã đáo thành công nheeee ㄟ(≧◇≦)ㄏ o((>ω< ))o
⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎
- Hôm nay bên Tiêu phòng có cho người đưa lễ vật qua, nói là quà Tết. Ta xem thấy khá ưng ý, ngươi mặc vào đi. – Hiên Viên Cẩn niết cằm y, xoay mặt y qua hướng chiếc hộp gỗ ở đầu giường.
- Vâng chủ nhân.
Thập Bát mở hộp ra, trong đó có rất nhiều thứ, nhưng Thập Bát chỉ mân mê lớp vải ở bên trong.
“Vải này mềm quá…”
“Nếu vải này mà may đồ cho Thục di, thì chắc là Thục di sẽ thích lắm…”
Thập Bát giơ bộ đồ lên, y rất ngạc nhiên vì bộ này rất nhiều vải, đơn giản mà còn rất kín nữa, dài đến gần đầu gối. Chỉ có điều là nhiều mảnh quá, y không biết nên bắt đầu mặc từ mảnh nào.
Bỗng y thấy bên dưới đáy hộp có đặt 1 quyển trục, y nghĩ có thể đó là hướng dẫn để mặc đồ, vì lần nào Tiêu phòng cũng sẽ có hướng dẫn cho những sản phẩm của họ.
Thập Bát vươn tay ra tính lấy thì tay của Hiên Viên Cẩn lại vươn ra trước, y lặng lẽ thu tay về, chờ hắn đọc xong.
- Lại đây, hôm nay ta đích thân mặc cho ngươi.
- Vâng chủ nhân.
Tầng tầng lớp lớp vải được chồng lên, tạo thành 1 tùng váy khá đẹp, phần ngực của y được một lớp vải xếp li gọn gàng bao lấy, và cái gọi là corset màu đen kia viền hai bên ngực, làm bật lên vòng ngực, tạo cảm giác đầy đặn cho dù y là nam nhân.
Tiếp theo sau đó là cài đầu, vòng cổ và vòng tay có lục lạc, thắt eo, tất cao cùng nhiều phụ kiện khác.
- Hm… Trông rất đẹp.
- Đa tạ chủ nhân tán thưởng.
“Trong quyển trục ghi đây là ‘Đồ nữ hầu’ nên cứ nghĩ tên này mặc vào sẽ rất thô, không nghĩ là lại hợp với hắn như vậy.” – Hiên Viên Cẩn không khỏi cảm thán.
“Chỉ có 2 màu trắng và đen vậy mà Tiêu phòng có thể làm ra được bộ đồ đẹp như vậy, lại còn rất kín đáo nữa. Nhất định người chủ của Tiêu phòng rất lợi hại.” – Thập Bát âm thầm vui vẻ.
- Sáng ngày mai ngươi hãy mặc bộ đồ này đi. Bây giờ thì thay ra rồi đợi ta.
Hiên Viên Cẩn vừa nói vừa mở cửa tầng hầm, câu nói này làm y lạnh run, khuôn mặt tái đi.
Thập Bát bỗng nhiên nhớ đến khoảng thời gian Tết năm ngoái, lúc đó y vẫn còn chưa chấp nhận bản thân là 1 tính nô, liên tục khiêu khích tính nhẫn nại của chủ nhân nên bị ném cho thái giám điều giáo…
Lúc đó… y đã giết 5 tên thái giám nên bị phạt rất nặng…
Thập Bát bị Hiên Viên Cẩn phạt các hình phạt của ảnh vệ, rồi đến các hình phạt của tính nô. Những hình phạt đó kéo dài hơn 15 ngày, đến khi qua đêm Giao Thừa, qua Tết Nguyên Đán…
Cảnh pháo hoa y xem được qua cửa sổ lúc đó chợt lóe lên trong suy nghĩ của y, khi đang bị treo trên giá chữ X, chịu đựng mị dược mà chờ chủ nhân đi uống rượu với huynh đệ về…
Lúc đó y có cảm giác như thế nào nhỉ?
Chỉ thấy pháo hoa sáng như vậy, đẹp đẽ náo nhiệt như thế, so với y đang một mình trong căn phòng tối đó là 2 thế giới hoàn toàn khác biệt…
“… Cẩn ca không khóc nữa, sau này mỗi năm tiểu Thanh đều phải cùng Cẩn ca xem pháo hoa Giao Thừa nhé…”
Một đoạn kí ức bỗng dưng xẹt qua, chóp mũi Thập Bát đỏ lên.
- Thập Bát!
- Vâng chủ nhân!
Y giật thót, vội vàng trả lời nên tông giọng có hơi cao. Hiên Viên Cẩn bất mãn ra mặt:
- Ngươi đây là ý gì? Ta gọi đến lần thứ 3 mới trả lời, đã vậy còn thể hiện thái độ gì đây hả?
- Chủ nhân… nô xin lỗi chủ nhân, do nô giật mình nên mới như vậy, nô thật sự không có ý gì đâu ạ… Mong chủ nhân tha tội... - Thập Bát vội quỳ xuống.
Một lúc sau y không thấy Hiên Viên Cẩn nói gì cả, y lên tiếng:
- Chủ nhân mang lên món đồ gì vậy ạ? Để nô cầm giúp ngài…
Thập Bát ngẩng mặt lên, khuôn mặt y tái nhợt khi Hiên Viên Cẩn không chỉ đem lên một vài món, mà là cả một khay!
- Không cần, lên giường nằm xuống.
- Vâng chủ nhân.
Thập Bát bò đến cạnh giường rồi trèo lên, y hiểu chuyện nằm hơi lùi vào phía trong, để Hiên Viên Cẩn có chỗ để chiếc khay lấy lên từ tầng hầm.
Hắn cầm lên một chiếc khẩu tắc, trên đó có một dương cụ giả rất dài, hắn ướm thử lên má y:
- Cái này có xuống tới được dạ dày của ngươi không nhỉ?
Hiên Viên Cẩn miết viền môi của y, đợi y mất cảnh giác là thọc hẳn 2 ngón tay vào khuấy đảo khoang miệng y, tham lam với vào sâu hết cỡ. Chơi chán rồi hắn mới rút tay ra, Thập Bát ho sặc sụa để ổn định lại cổ họng.
Rồi hắn vỗ vỗ cái khẩu tắc đó lên môi y, Thập Bát run rẩy hé môi thêm một lần, tiếp nhận thứ to lớn đó. Khẩu tắc vào càng lúc càng sâu, y hít thở khó khăn, hai mắt đã bắt đầu đỏ lên.
Hắn dùng tay giữ lấy cần cổ y, tiếp tục đẩy khẩu tắc vào sâu hơn, Thập Bát chộp lấy tay hắn, điên cuồng lắc đầu, y ngửa cổ vể sau để cố gắng hít thở, nên không rõ bây giờ cảm xúc của Hiên Viên Cẩn như thế nào…
“Mình… không thở được…”
Khi khẩu tắc vào hết cỡ vừa vặn chạm đến nắp thanh quản của y, chỉ còn lại một khe hở nhỏ để không khí có thể lưu thông, nhưng y bắt buộc phải ngửa cổ về phía sau mới có thể hít thở được.
Hiên Viên Cẩn vòng qua sau gáy y cài lại khẩu tắc, khóa của Tiêu phòng được làm hơi đặc biệt một chút để cả hai bên đều có thể mở dễ dàng, mà Hiên Viên Cẩn lại không cho y xem hướng dẫn nên thành ra y không biết cách gài cũng như cách mở của nó. Y ngửa đầu về phía sau, ôm lấy cổ, khó khăn hít thở, khuôn mặt y đã phiếm hồng do thiếu khí…
Hắn nhìn y lăn lộn, áo choàng xộc xệch cả lên làm lộ ra nhũ hoa đỏ hồng. Hắn di chuyển yết hầu, rồi lập tức bắt lấy 2 cổ tay y ghì chặt trên đỉnh đầu, gấp gáp liếm láp và cắn mạnh vào cổ y, sau đó chuyển hướng xuống hai nhũ hoa hồng hồng.
Hắn day, hắn cắn, mút liếm nơi đó, không có chút thương xót nào…
Thập Bát hít thở khó khăn, hắn bắt đầu màn dạo đầu thô bạo như vậy thực sự làm y sợ hãi, nhịp tim tăng mạnh, lá phổi không ngừng co bóp đòi hít thêm thật nhiều, thật nhiều dưỡng khí.
Trong khi đó, những gì y có thể làm chỉ là phát ra những tiếng kêu rên rất nhỏ trong cổ họng, mong cầu Hiên Viên Cẩn có thể nghe thấy mà cho phép y bỏ khẩu tắc này ra…
⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎
Mọi người ơi comment nhận xét để cổ vũ au nhé 😋
ói dòi oi đợi au mòn hết cả đít :<
Trả lờiXóa🤣🤣🤣 nhưng lên 1 lượt mấy chap đọc cũng đáng mờ
Xóa