Ánh Trăng Trên Mặt Nước - Chap 70
Chap 70
Cả mùa Tết ngồi tìm lại cảm xúc viết truyện mà cũng chỉ được có 5 chap 69-73 thui, các tình iu thông cảm nhe.
Chúc các tình iu Năm mới phát lộc - Vạn sự như ý - Mã đáo thành công nheeee ㄟ(≧◇≦)ㄏ o((>ω< ))o
⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎
Không biết là đã trôi qua bao lâu, cuối cùng thì Hiên Viên Cẩn cũng đã để ý đến lồng ngực phập phồng bất thường của Thập Bát, hắn nhìn y, nơi nhũ hoa đã sưng đỏ do bị hắn chơi đùa, còn khuôn mặt của y đã dần tím tái.
Hắn nhìn những món đồ chơi được bày đầy ắp trên khay, thở dài: “Thôi thì còn 10 ngày nửa tháng nữa mới tới Lễ Khai ấn, vẫn còn rất nhiều thời gian.”
(Quan lại thời xưa được nghỉ Tết khá dài, và sẽ quay lại làm việc sau ngày Lễ Khai ấn)
Hắn luồn tay vào trong dải tóc bạc của y và cởi khóa của khẩu tắc, ngay khi khẩu tắc to lớn ấy được kéo ra khỏi miệng y, Thập Bát chống tay xuống giường ra sức hít khí, đến mức nước mắt chảy ra không thể nào khống chế được.
- Ngươi đã dưỡng thương gần 1 tháng trời mà vẫn không đỡ hơn sao? Uổng cho ngươi còn mang danh là một ảnh vệ.
- Nô xin lỗi, chủ nhân…
Thập Bát tủi thân, việc này có liên quan gì đến việc tĩnh dưỡng chứ?
Hiên Viên Cẩn nhìn đôi mắt xanh trong vắt kia hơi đỏ đỏ, ngập nước, đôi môi ướt át vẫn còn run rẩy, hai má phiếm hồng, không nhịn nổi mà lại nuốt khan một ngụm nước bọt, khống chế bản thân.
“Phải rồi, hôm qua ra tay có chút nặng, không biết nơi đó sao rồi?”
- Ngươi nằm xuống, cởi thắt lưng ra.
Thập Bát ngẩn người một lúc thì cũng đáp lại: “Vâng, chủ nhân.”
Hắn nhìn hạ thân của y, mọi khi nơi này đều có màu hồng khá đẹp mắt, vậy mà bây giờ lại đỏ lên bắt mắt, sờ thử thì còn có cảm giác căng sưng, không còn mềm mại nữa…
Hắn vô tư xoa bóp, nắn qua nắn lại hai tiểu khỏa cầu cùng phân thân của y, còn Thập Bát thì sớm đã nhắm chặt hai mắt và chịu đựng cơn đau buốt truyền lên từ hạ thân.
- Năm vừa qua ngươi làm gì cũng trái ý ta, khiến ta tức giận. Nhưng bây giờ đã là cuối năm rồi, ngươi có muốn gì không? Ta thưởng cho ngươi.
Thập Bát ngây ra, y không tin vào tai mình, cứ nghĩ là do đau quá nên nghe nhầm. Cho đến khi Hiên Viên Cẩn thấy y không nói gì mà hỏi thêm một lần nữa:
- Ngươi không muốn gì cả sao?
- Vâng? Chủ nhân… ngài sẽ ban cho nô thật sao…? – Thập Bát dè dặt hỏi.
- Đúng vậy, cho ngươi 3 điều.
- Nô… nô…
Thập Bát bối rối, y không nghĩ là y thật sự sẽ được ban thưởng.
Nhưng bây giờ y biết xin gì bây giờ?
Nếu được, tất nhiên y sẽ muốn được Hiên Viên Cẩn ôm vào lòng và không bị hắn giày vò đau đớn nữa. Nhưng mà y… không dám…
Xin được về thăm nhà sao? Thục di không còn, Tiểu Ngôn là người quấn quít với y nhất, đến đệ ấy còn không nhận ra y thì ai sẽ nhận ra y chứ?
Xin được ăn những món ngon sao? Món ăn có ngon đến đâu mà ăn một mình thì… cô đơn lắm…
Y có thể xin gì mà không quá phận đây? Y không nghĩ ra được.
- Chủ nhân… nô… chưa nghĩ ra ạ…
- Vậy thì cứ từ từ mà nghĩ, ngươi còn cả 1 đêm nay.
Nói đoạn hắn tiếp tục đè y ra, thô bạo lột áo choàng của y, nâng chân y lên gập lại, sau đó bẻ ra hai bên.
- Chủ nhân…
Hai chân Thập Bát bị hắn bẻ ra hết cỡ, y đau đớn cất lên giọng rên rỉ.
- Ngươi sợ không? Chỉ cần qua cái Tết này, ta điều tra ra được người Vân vệ kia chính là tiểu Thanh mà ta đã tìm kiếm bấy lâu, thì ngươi sẽ mang danh lừa gạt Hoàng thất, tội này có thể chém đầu đấy.
Hắn vừa nói vừa đưa đẩy phần đỉnh cự vật phía trước cúc huyệt của y, nhấp nhả nhấp nhả. Y nắm chặt lấy tấm trải giường trên đầu, chân mày chau lại, từ trong cổ họng phát ra những tiếng hm nho nhỏ.
Y không biết đáp lại như thế nào, hỏi y sợ không sao? Y sợ chứ! Y sợ cả đời này đều làm một con búp bê vô danh mặc người sỉ nhục, mặc người chà đạp. Còn thân phận của y lại bị một kẻ không rõ ở đâu đến chiếm cứ, đã vậy hắn còn có những bằng chứng không thể chối cãi. Người đó ở đâu ra? Tại sao lại trùng hợp đến như vậy?
- Ah!!!!
Theo như lời dặn dò của Doanh thái y, cả nửa tháng nay hắn đều không đụng vào y, cho đến hôm nay là hắn đã nhịn cả nửa tháng trời, không khỏi có chút gấp gáp.
- A…! Chủ nhân… chủ nhân... nhẹ chút... nô xin ng-...
Sau một hồi day nhũ hoa của y, nơi đó đã sưng lên, dựng đứng. Hắn thích thú dùng hai ngón tay mà chơi đùa, sau đó lấy từ chiếc khay một cặp kẹp nhũ hoa bằng sắt, vui vẻ kẹp lên.
Hai chiếc kẹp lạnh lẽo vừa chạm vào đầu nhũ, Thập Bát lập tức rùng mình.
- Chủ nhân… nó… lạnh quá…
- Lạnh lắm sao? Nhưng nhìn rất hợp với ngươi.
- Nô… đa tạ chủ nhân… tán thưởng… Ah!!!
Hiên Viên Cẩn không nói một lời liền kéo mạnh sợi dây, kẹp nhũ hoa bị kéo ra, dưới hạ thân hắn cũng thúc mạnh, khiến cả cơ thể y bị đẩy lên trên. Không để y kịp phản ứng lại, hắn cúi xuống cắn lấy điểm anh đào đó, bên còn lại thì dùng tay ấn xuống, xoa nắn. Thập Bát siết chặt tấm trải giường trong tay, căng chặt cơ thể.
Bỗng nhiên Hiên Viên Cẩn rút cự vật ra, rồi lấy từ trong chiếc khay ấy một vật như cái túi nhỏ, bên trên đầy những hạt tròn rất đáng sợ. Hắn đeo vào cự vật hắn, cự vật hắn vốn đã rất thô to, đeo nó vào càng làm tăng nỗi khiếp sợ của y.
Thập Bát nín thở nhìn hắn đặt thứ đáng sợ đó ở trước cúc huyệt của y, y sợ hãi:
- Chủ… chủ nhân… cái đó… xin ngài làm chậm một chút… nhẹ nhàng một chút… nô van ngài…
Hiên Viên Cẩn nhìn khuôn mặt khiếp sợ của y, hắn cười, và đè mạnh hai đầu gối của y hơn, thúc mạnh, một lần đã lút cán.
Thập Bát quay mặt qua một bên, đôi mắt run rẩy không thể nhắm lại. Y hạ tay xuống đưa đến trước miệng, tàn nhẫn cắn chính bản thân mình…
Hắn giữ chặt lấy eo của y, điên cuồng đâm rút, thoải mái tận hưởng khoái cảm. Lúc để ý lại thì đã thấy cánh tay của y chảy ra máu tươi, ngấm xuống khăn trải giường. Hắn nắm lấy cằm y xoay lại, Thập Bát bị hắn nhìn thì sợ hãi nhả cánh tay ra, run rẩy đặt về phía trên đỉnh đầu.
⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎
Mọi người ơi comment nhận xét để cổ vũ au nhé 😋
nhìn em ý bị ngược trong lòng toi vui lắm :))))
Trả lờiXóamẹ kế ák độk 🤣 toy thik
Xóa