Ánh Trăng Trên Mặt Nước - Chap 72

Chap 72

Cả mùa Tết ngồi tìm lại cảm xúc viết truyện mà cũng chỉ được có 5 chap 69-73 thui, các tình iu thông cảm nhe.
Chúc các tình iu Năm mới phát lộc - Vạn sự như ý - Mã đáo thành công nheeee ㄟ(≧◇≦)ㄏ   o((>ω< ))o

⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎

Thập Bát nhận lấy chén thuốc từ tay hắn, đôi môi run rẩy ngậm lấy miệng chén uống từng ngụm nhỏ. Hắn cũng không hối thúc y, chỉ là hắn phát hiện ra, nhìn y uống như vậy… hắn lại cứng rồi…

Đôi môi nhỏ nhắn hồng hào như vậy đã bao nhiêu lần ngậm lấy cự vật của hắn, vậy mà đó giờ hắn chưa từng để ý đến, thì ra đôi môi ấy khi ngậm lấy một vật sẽ là thế này.

Y cảm nhận được ánh nhìn nóng rực của hắn, có hơi sợ một chút, nhưng còn 1 canh giờ nữa là sẽ đến Giao Thừa rồi, hắn đã đáp ứng y sẽ cùng xem pháo hoa, chỉ cần chịu đựng thêm 1 canh giờ nữa thôi…

Thập Bát biết đây là bài thuốc của lão vương gia y uống trước đây, nhưng lại không ngờ được là ngay sau khi uống xong thì tay chân y đã trở nên lạnh buốt vô lực, tác dụng nhanh hơn nhiều so với lần cuối cùng y uống hơn một tháng trước.

Hắn cầm lấy một cái bình sứ nhỏ lắc lắc trước mặt y, y hiểu ý liền nhận lấy và uống cạn. Hắn xoa đầu y có vẻ vô cùng hài lòng:

- Ngoan lắm, chúng ta tiếp tục đêm nay thôi.

Hai luồng cảm giác lạnh và nóng cùng lúc tấn công y, cái lạnh của thuốc và cái nóng của xuân dược, râm ran khó chịu, Thập Bát cúi người liếm láp bàn tay của Hiên Viên Cẩn, đáng thương nỉ non: “Chủ nhân” “Chủ nhân”.

Cúc huyệt của y vẫn còn rất đau, phân thân y cũng rất buốt, nhưng cơn ngứa truyền đến từ hạ thân vẫn khiến y phát điên lên, hèn mọn mà năn nỉ người ở trước mặt giúp y một chút.

Hiên Viên Cẩn nhìn dáng vẻ y đang nũng nịu cầu xin hắn cứ như một chú mèo con ấy, nếu như không có quy tắc "Không được chạm vào chủ nhân khi chưa được phép", thì có phải là y sẽ dán vào ngực hắn, dụi vào lòng hắn, liến láp cần cổ của hắn không?

Hắn nhìn rất nhiều món đồ chơi trên chiếc khay, cuối cùng lại kéo lấy thắt lưng mà y đang dùng để buộc tóc cột một cổ tay y vào đầu giường, rồi lấy một cái vòng ngọc xỏ vào phân thân nhỏ của y, đẩy đến tận gốc phân thân.

Phân thân y vẫn còn đang sưng lên do trận đòn tối qua nên hắn phải khá dụng tâm mới đẩy được đến phần gốc. Cảm giác nơi đó bị thít chặt làm y vô cùng tủi thân, ấm ức.

“Rõ ràng ban nãy còn bắt mình phải xuất ra, bây giờ lại dùng cái đó…”

Thập Bát nhìn hắn nâng chân y lên vai, ở phần đùi trong mềm mại đó lại cắn một cái thật sâu, giống như là… đang trút giận lên y.

Cúc huyệt thêm một lần bị xâm nhập, lần này hắn cảm thấy khá tốt, không còn bị túi da kia bó buộc, có thể tận hứng hưởng dụng thành bích mơn mởn này.

Hiên Viên Cẩn nhìn y, hai tay y tuân thủ quy định đặt ở phía trên đỉnh đầu, ngón tay run rẩy, trông như không còn sức để nắm tay lại, trên bắp tay y vẫn còn lại vết cắn ban nãy, sâu đến mức chảy máu, đồng dạng với vết cắn mới trên đùi trong của y. Có vẻ như không còn sức lực phản kháng, y chỉ run rẩy thừa nhận cự vật của hắn, không còn ngang bướng chống đối như mới nãy nữa. Âm thanh phát ra cũng không phải là lời năn nỉ van xin, mà là những âm thanh rên rỉ kiều mị, dẫn dụ con ác quỷ bạo ngược bên trong hắn trỗi dậy.

Hôm nay là đêm Giao Thừa, là ca trực của cả 2 người Ảnh Tứ và Ảnh Cửu. Tuy là Ảnh Tứ không có mấy hảo cảm với y, nhưng tình cảm với Ảnh Cửu thì có thể xem là tốt nhất trong số các ảnh vệ. Không gian xung quanh yên bình, cả hai mới cùng ngồi hàn thuyên một lúc. Nhưng Ảnh Cửu cứ một hồi lại ngoái lại nhìn về phòng ngủ của Vương gia, Ảnh Tứ mới tò mò mà hỏi:

- Ngươi đang lo lắng gì mà cứ ngoái lại tẩm phòng của chủ tử? Nếu có gì bất thường các ám vệ sẽ báo cho chúng ta mà.

- À không… ta…

Ảnh Cửu biết Ảnh Tứ không thích Thập Bát, nên cũng hạn chế nói về y trước mặt hắn. Chỉ là hắn thực sự rất lo lắng cho y…

Vương Phủ rộng lớn, tĩnh mịch như vậy, nhưng bên trong phòng ngủ chính lại là một cảnh xuân tâm nhộn nhạo, mùi hương của dục vọng cùng với âm thanh kịch liệt ở phía sau bức bình phong kia.

- Chủ nhân… nơi đó của nô khó chịu quá… xin người cho nô xuất ra đi… một chút… một chút thôi cũng được…

Người dưới thân nhìn hắn với ánh mắt cầu xin đắm chìm dục vọng, đau khổ. Hắn cười, cười thích thú như vừa săn được một chiến lợi phẩm cực lớn.

- Ngươi xem này, nơi này của ngươi sưng lên như thế rồi, làm sao mà rút vòng ngọc ra được đây? Ngươi nói xem, nếu để thế này đến ngày mai thì ngươi có phế luôn không nhỉ?

- Không mà… chủ nhân… nô xin người… - Khuôn mặt y đầm đìa nước mắt.

Hiên Viên Cẩn nói như vậy chỉ để dọa y thôi, chứ thật sự mà hỏng mất thì không còn vui nữa rồi.

Hắn cầm lấy vòng ngọc đang thít chặt lấy gốc phân thân của y, xoay xoay, nắn nắn rồi chầm chậm kéo ra. Mỗi một động tác hắn đều cố gắng ôn nhu một chút. Tuy nhiên, y… thật sự như đang ở trong một nồi thuốc, nấu sôi, cố gắng nấu chảy y ra, cơ thể không còn cảm giác, không thể phản kháng, mặc cho bên ngoài đưa đẩy.

Ảnh Cửu đang nói chuyện trên trời dưới đất với Ảnh Tứ, lại để ý đến sắp đến thời gian bắn pháo hoa Giao Thừa rồi, cả 2 mới rủ nhau đi tìm một nơi có tầm nhìn thông thoáng một chút. Lúc này cửa phòng ngủ chính bật mở, Ảnh Cửu nghe thấy hắn gọi thị vệ căn dặn chuẩn bị y phục và 2 thùng nước nóng.

Khoảng 1 tháng này, Vương gia thường xuyên gọi nước nóng nên trong Vương phủ luôn luôn chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần Vương gia gọi là có đem đến ngay.

Cho đến khi nước đã chuẩn bị xong, Thập Bát vẫn còn nằm trên giường, khó khăn động đậy cánh tay, y mơ màng muốn chìm vào giấc ngủ.

Y kiệt sức rồi.

Nhưng hắn nào muốn tha cho y dễ dàng như vậy, hắn bồng y lên ném vào thùng nước, bản thân hắn cũng tự đi ngâm mình. Y khó khăn vịn vào thành bồn mà ngồi dậy.

Nước nóng khiến xuân dược trong cơ thể y dần tan đi, không còn bị tê liệt nữa, nhưng ngược lại cũng khiến suy nghĩ của y bị đứt đoạn, mơ hồ, y làm mọi thứ sau đó theo bản năng, đến lúc ý thức được thì bản thân đã ở trên mái nhà của phòng ngủ chính cùng với hắn.

“Lạnh quá…”

- Chủ nhân… xin người… cho phép nô mặc thêm áo… được không ạ? Nô… lạnh quá…

Giọng nói của y run như cơ thể của y vậy. Bây giờ là đêm Giao Thừa, gió lạnh buốt giá, trên cơ thể y chỉ mặc một cái áo choàng mỏng manh kia, hoàn toàn không thể che chắn được cái lạnh đêm Giao Thừa như là áo choàng làm bằng vải cống phẩm dày dặn và lớp lông cáo tuyết ấm áp kia của hắn được.

Hắn không trả lời y, không nói một lời liền ném áo choàng lông cáo tuyết cho y. Thập Bát không khỏi bất ngờ, y cẩn thận trùm kín bản thân khỏi làn gió lạnh canh ba, thầm thì một tiếng “Cảm ơn chủ nhân”.

“Áo choàng lông cáo tuyết… thật ấm…”

Bầu trời đêm Trữ Tịch đen như mực, thấp thoáng trong Vương phủ là những đốm vàng nhỏ, có lẽ là hạ nhân còn trong phủ đang cùng nhau đón Giao Thừa, cùng nhau ăn cơm, đốt những trái pháo đặc chế để âm thanh không quá lớn đến mức vang tới phòng ngủ chính của Vương gia.

Nếu so với bầu không khí bên ngoài Vương phủ, so với những ánh đèn le lói ở những góc vườn nhỏ kia, thì chủ nhân của những nơi ấy… lại rất cô đơn…

⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎

Mọi người ơi comment nhận xét để cổ vũ au nhé 😋

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ánh Trăng Trên Mặt Nước - Chap 68

Ánh Trăng Trên Mặt Nước - Chương 66

Ánh Trăng Trên Mặt Nước - Chương 61