Ánh Trăng Trên Mặt Nước - Chap 73
Chap 73
Cả mùa Tết ngồi tìm lại cảm xúc viết truyện mà cũng chỉ được có 5 chap 69-73 thui, các tình iu thông cảm nhe.
Chúc các tình iu Năm mới phát lộc - Vạn sự như ý - Mã đáo thành công nheeee ㄟ(≧◇≦)ㄏ o((>ω< ))o
⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎
Vào năm ngoái, những đêm cuối năm và những ngày đầu năm này y đang chịu phạt, nên không có đủ tâm sức để ý hắn ở trong phủ hay ở bên ngoài. Nhưng mà năm ngoái hắn vẫn chưa hoàn toàn nắm trong tay toàn bộ thế lực của lão Vương gia nên chắc là sẽ phí rất nhiều hơi sức đi thu phục đám già kia.
Năm nay, hắn vậy mà lại đồng ý cùng y ngắm pháo hoa… Nhưng cũng chỉ có một mình y cũng không khiến bầu không khí vui lên được chút nào.
Những chùm pháo hoa nối tiếp nhau bay vụt lên rồi nổ tung, thắp sáng cả một bầu trời đêm Trữ Tịch, khung cảnh tráng lệ không gì sánh bằng.
Cha của y hồi đó không biết học lỏm được của ai, về tự chế cho y một que pháo sáng nhỏ, y cầm nó trên tay vung vung vẩy vẩy, thích thú nhìn nó vẽ ra từng đường sáng trong đêm tối, cười khúc khích. Nương thì ở bên cạnh cứ lo lắng càu nhàu, sợ rằng ngọn lửa sẽ cháy đến tay y, sợ tia lửa bắn vào người y khiến y bị bỏng. Y thích thú đòi cha đốt tận mấy que liền, nương thấy cả hai chơi không sao rồi thì cũng an tâm hơn, vào chuẩn bị bữa đêm Giao Thừa.
Cho đến ba ngày sau là ngày mồng ba Tết, cả nhà cùng vào chúc Tết Trưởng Công chúa rồi bắt đầu công việc luôn. Thập Bát nhớ năm đó y được Trưởng Công chúa lì xì cho một phong bì màu đỏ rất rất đẹp và một con diều màu xanh, y rất là thích con diều đó luôn.
Chập tối hôm đó, y gom hết chiến lợi phẩm của cả ngày bận rộn vào tay nải, khệ nệ vác theo nó đi tìm Hiên Viên Cẩn để cùng chơi chung, có cả que pháo sáng mà cha đã làm cho y nữa.
Như thường lệ, y chạy thẳng vào trong phòng của hắn, ném tay nải xuống đất cái ‘bịch’ rồi đi tìm hắn, có lúc sẽ thấy hắn ở bàn học, ở trên giường, trong vườn rau, trong bếp, nhưng mà y tìm hết mọi chỗ rồi vẫn không thấy, cuối cùng thì y tìm thấy hắn bên cạnh giếng nước, cùng với đôi mắt đỏ au, trông như là vừa mới khóc.
“A Cẩn, huynh sao vậy? Sao huynh lại khóc? Huynh nhớ cha nương sao?” - Lúc đó trẻ con không kiêng kỵ, nghĩ gì đều nói toạc ra hết cả.
Y thấy hắn cứ nắm chặt tay để ở trước ngực thì mới cưỡng chế mở tay hắn ra, bên trong là vết trầy do dây thừng cứa vào, chảy máu…
“… Ta nhớ nương của ta…”
“Không sao, không sao mà…”
Y ngồi xuống bên cạnh hắn, ra vẻ thành thục vỗ vai an ủi.
“Không phải huynh đã nói huynh chỉ ở đây nhiều nhất 10 năm thôi sao? Đã 4 năm rồi, gần một nửa thời gian rồi đúng không? Cha nương của huynh sẽ sớm đến đón huynh thôi. Ở đây huynh còn có đệ mà, cha nương của đệ và Trưởng Công chúa điện hạ cũng rất quan tâm huynh, huynh xem này.”
Y vừa nói vừa lấy cái túi đỏ y đeo bên hông mở ra, trong đó có 2 phong bao đỏ tươi, một cái chong chóng và vài que gì đó màu xám.
“Đây là cha nương và Trưởng Công chúa điện hạ lì xì cho huynh, bảo đệ đem đến. Còn cái chong chóng này là đệ lì xì cho huynh!”
Y vỗ ngực tự đắc.
“Ngoài ra thì còn có một bộ y phục mới, bao tay và đôi giày nữa, đệ để ở trong tay nải rồi.”
“Vậy còn mấy cái que này là gì thế?”
Nghe hỏi vậy y cười nghịch ngợm: “Là pháo hoa đó.”
Hiên Viên Cẩn mới tò mò: “Pháo hoa? Là cái làm rực sáng cả bầu trời đấy sao? Nó nhỏ như thế này thôi à?”
“Để đệ biểu diễn cho huynh coi!”
Loay hoay một thôi một hồi, vẩy tới vẩy lui mà y vẫn không làm nó phát sáng được, lúc này y mới nhớ ra một vấn đề quan trọng, y quay lại nhìn hắn, rơm rớm nước mắt:
“A Cẩn, đệ không có lửa rồi.”
“Ấy ấy, không sao, không sao, cái quỷ này còn phải cần lửa sao? Lỡ làm đệ bị bỏng thì sao? Chúng ta không chơi nó nữa nhé.” – Hắn khẩn trương.
“Nhưng mà đệ muốn cho huynh xem pháo này, là cha làm cho đệ đấy, đẹp lắm…”
Hiên Viên Cẩn lặng đi, hắn dùng gấu tay áo lau nước mắt cho y, nhẹ nhàng nói:
“Được rồi được rồi, vậy chúng ta đi ăn tối trước nhé? Rồi chúng ta sẽ nhờ Tiểu Diên Tử giúp chúng ta đánh lửa ha.”
“Ưm ưm, đệ đói rồi! Hôm nay huynh ăn cái gì vậy?”
“Hôm nay có gà với cá đó, có điểm tâm hình hoa sen mà đệ thích ăn nữa.”
“Waooo, đệ thích huynh nhất!”
“Thích huynh hay là thích điểm tâm hả?”
“Đệ thích hết luônnn!”
“Quỷ tham lam.” – Hắn búng nhẹ vào trán y, lộ ra vẻ mặt cưng chiều. Hắn dắt tay y, cả hai cùng nhau quay vào trong phòng.
“Huynh cũng phải băng bó vết thương ở tay nữa đó, chảy máu cả rồi, chắc là huynh sợ lắm.”
“Không sao đâu, huynh không đau, cũng không sợ, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
“Đúng rồi nhỉ, sao đệ lại quên mất là huynh rất lợi hại luôn. Đệ mà bị chảy máu như vậy là đệ đau lắm, cả ba ngày sau cũng vẫn còn đau luôn. Nên là đệ sẽ cố gắng không để bị thương đâu!”
“Đúng đấy, nếu đệ bị thương thì sẽ rất đau, nên không được để bị thương nhé. Nếu có ai làm đệ bị thương nhất định phải nói cho huynh biết, huynh sẽ trả thù cho đệ!”
“Ưm ưm! Nhất định luôn!”
Hồi còn nhỏ y nói rất nhiều, cái miệng nhỏ cứ luyên tha luyên thuyên, làm hắn cứ phải dỗ mãi mới chịu ngồi yên ăn một lúc, rồi lại tiếp tục nói.
“Hôm trước ấy, huynh có xem pháo hoa lớn ở trên trời không? Đệ đã cố gắng thức để xem đấy! Nó to, nó sáng mà nó đẹp lắm luôn! Cứ như là đốt lửa ở trên trời vậy, nối đuôi nhau nối đuôi nhau, màu cũng nhiều nữa!”
“Huynh có xem chứ, đẹp như vậy mà. Trước đây nương không cho huynh thức đêm, huynh phải năn nỉ mãi mới được ấy. Lúc đó ngoài nương còn có nhiều người trong viện đó nữa, tất cả cùng nhau ăn uống rất vui…”
Hiên Viên Cẩn hồi tưởng lại quãng thời gian tốt đẹp đó mà bất giác rơi nước mắt, bây giờ ngược lại đến lượt y lau nước mắt cho hắn.
“Không sao không sao mà, là đệ vô tâm quá rồi, năm sau đệ sẽ xin cha nương để cùng huynh ngắm pháo hoa nhé. Huynh đừng có khóc mà. Nha, A Cẩn, Cẩn ca, tiểu Cẩn.”
“… Cẩn ca không khóc nữa, sau này mỗi năm tiểu Thanh đều phải cùng Cẩn ca xem pháo hoa Giao Thừa nhé…”
“Được, đệ hứa với huynh!”
Kết cục của tối hôm đó là có ba người bị mắng: hai người nhỏ bị mắng vì dám nghịch lửa mà không có người lớn hướng dẫn, oan nhất là Tiểu Diên Tử bị mắng vì không trông coi nổi hai ông trời con này, khiến cả hai nghịch pháo bị bỏng tay.
Tiểu Thanh của hắn vậy mà đã khóc rất lâu, hắn vừa nghe mắng vừa giúp y chườm vết bỏng bằng khăn ướt. Tay của y bị một vết bỏng to bằng đồng xu y đã đau đến khóc như vậy. Hắn không dám nghĩ đến sau đó y đẩy hắn ra khỏi đám cháy, bị thanh xà ngang trên trần nhà đang cháy rơi thẳng xuống vai, để lại một vết bỏng lớn nghiêm trọng phía sau vai thì lại đau đến mức nào…
Cuối mùa thu năm ấy, chiến tranh xảy ra, lời hứa của hai người vĩnh viễn không thể thực hiện được…
⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎⸎
Mọi người ơi comment nhận xét để cổ vũ au nhé 😋
Mong chờ cảnh thụ rơi vào tay công8 ⊂((・▽・))⊃
Trả lờiXóa